250 tấn gạo dự trữ quốc gia lặng lẽ “bốc đi” viện trợ Cuba giữa cơn bão lạm phát 2026 nghe như một cử chỉ nhân đạo, nhưng ngửi kỹ thì thấy mùi “ngoại giao bằng… dạ dày dân”. Khi trong nước giá gạo, giá rau leo thang, người lao động đếm từng bữa cơm, kho dự trữ đáng lẽ để chống đói lại biến thành đạo cụ sân khấu cho một vở diễn đối ngoại hào nhoáng.
Người ta hỏi: sao vội thế, sao kín thế? Có phải vì tình “anh em” cách nửa vòng trái đất, hay vì cần một nơi trú ẩn êm ái cho những ngày gió đổi chiều? Cuba từ lâu được tô vẽ như “pháo đài im lặng”, nơi cất giữ niềm tin, tài sản, và cả những thứ không tiện để ánh sáng soi vào. Gạo gửi đi vì dân Cuba hay để mua sự trung thành, để dựng một “safe house” cho kịch bản hạ cánh an toàn nếu Ba Đình dậy sóng?
Và thế là chiến thuật muôn thuở tái xuất: vơ vét trong nhà, ban phát ngoài ngõ. Dân trong nước thắt lưng buộc bụng để lãnh đạo có thể nở nụ cười nghĩa tình trước ống kính quốc tế. Mỗi bao gạo rời cảng là thêm một lát niềm tin bị xẻ mỏng. Khi bụng dân còn lép kẹp mà người đứng đầu vẫn mải diễn kịch “thắm thiết”, thì vấn đề không phải Cuba cần gạo — mà là có kẻ cần một tấm mặt nạ, và cái giá luôn do dân trả.
Chân dung lãnh đạo
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid029gJVc9ULJAXQEzY3koeeM5yUFqTWVYwnVVhaTYZDSxnkxJ9G7teYqTYznBU7pptMl&id=61576630523141










