Năm 2026, hậu trường chính trị Việt Nam bỗng giống sân khấu tuồng cổ: trống nổi lên, màn kéo ra, vai chính đổi chỗ. Khi Đinh La Thăng được kể là “ra” trong im lặng, còn Nguyễn Thị Kim Tiến lại “vào” giữa ánh đèn soi xét, khán giả chợt hiểu: đây không phải đổi ca trực, mà là đổi kịch bản. Kỷ nguyên “đạo đức làm nhiên liệu” từng gắn với Nguyễn Phú Trọng bỗng hóa thành đạo cụ cũ, dùng lại để… châm biếm.
Mười năm nhẫn nại, những “bóng ma” xưa nay học cách đi nhẹ nói khẽ, chờ gió đổi chiều. Cú lật bài của Tô Lâm được tán tụng như nước cờ cao tay: ai từng bị đóng khung thành biểu tượng sai lầm, nay có thể thành minh chứng cho “tính linh hoạt của lịch sử”. Đó cũng là lời gửi gắm tới Nguyễn Tấn Dũng rằng ký ức chính trị vốn co giãn rất tốt.
Còn bên kia, việc “đào lại hồ sơ” được trình bày như bài học liêm chính, nhưng nghe kỹ lại giống tiếng cười mỉa: lò vẫn cháy, chỉ là củi đổi chủ. Khi người thắng viết thông cáo, người thua để lại… di sản. Vậy rốt cuộc, công lý đang tiến lên, hay chỉ đang xoay vòng theo la bàn quyền lực?










