Phân chia giai cấp: Khi sự ưu tiên biến dân thành con rối thí điểm.

Gợi ý của ông Tô Lâm về việc xây dựng một „phường xã hội chủ nghĩa“ triệu dân tại Hà Nội giống như một nỗ lực cài đặt một „ốc đảo viễn tưởng“ vào thực tại đầy rẫy bất cập. Giữa lúc hạ tầng cả nước còn ngổn ngang, ý tưởng gom những gì tốt nhất vào một chỗ để „làm mẫu“ chẳng khác nào việc trang điểm rực rỡ cho một cơ thể đang suy kiệt. Đây là một màn trình diễn chính trị nhằm tạo ra một thực tế ảo, nơi người dân được sống trong sự ưu tiên giả tạo để làm bằng chứng cho một lý thuyết vốn vẫn đang nằm trên giấy.

Thật châm biếm khi công bằng xã hội lại được thực hiện bằng cách dồn tài nguyên quốc gia để nuôi dưỡng một nhóm nhỏ „người mẫu“. Nếu một phường có tất cả, thì hàng ngàn phường khác sẽ mất đi phần quyền lợi đáng lẽ thuộc về họ. Đây là thuật toán của sự bất bình đẳng: dùng sự hào nhoáng của một điểm thí điểm để che lấp đi sự trì trệ của cả hệ thống. 

Thay vì sửa chữa „hệ điều hành“ đang lỗi, người ta lại chọn cách xây dựng một „thế giới lồng kính“ để trình diễn. Một trận cười ra nước mắt cho những ai tin rằng sự tiến bộ có thể đạt được bằng cách tạo ra những ốc đảo đặc quyền thay vì cải thiện đời sống cho toàn dân.

https://www.facebook.com/share/p/17f2YwDDom/