Ngày 29/12, báo Tiếng Dân đăng bài “Dân đức và quan đức” của tác giả Tưởng Năng Tiến.
Tác giả kể lại câu chuyện nhà báo Từ Thức bị rơi ví ở Nhật và được cảnh sát Nhật tìm giúp, trả lại y nguyên. Tiếp theo là câu chuyện của vợ chồng Huong Tran và Hon Viet, về sự nhiệt tình của người Nhật đối với du khách bị lạc đường. Họ thường giúp dẫn khách đến tận nơi cần đến.
Tác giả nghe mà không khỏi liên tưởng đến hình ảnh những bảng đòi tiền chỉ đường (ở đất nước mình), cùng với đề xuất 350.000 tỷ đồng để “chấn hưng phát triển văn hóa và xây dựng con người Việt Nam”, của Bộ Văn hóa, Thể thao – Du lịch.
Tác giả đặt câu hỏi: Liệu có thể “chấn hưng văn hóa” bằng tiền(?) và dân tộc này – sau nhiều thập niên “sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” – lại “xuống cấp” tới cỡ cần phải “tân trang” bằng nhiều đô la dữ vậy sao?
Tác giả kể lại những trải nghiệm của bản thân, với những người lao động nghèo, nhưng trung thực và hào sảng.
Đó là một chuyến taxi mà tác giả đi từ phi trường Nội Bài về “Yên Hoa”, nhưng tài xế lại nghe nhầm là “Yên Hòa”. Thế là xe chạy lòng vòng bằng thích. Cuối cùng rồi cũng đến nơi, nhưng chú em nhất định không nhận số tiền hiển hiện trên máy, mà hào sảng bớt hẳn một phần ba, với lý do giản dị: “Lỗi tại cháu nghe lầm, chứ đâu có đến cái giá đó”.
Đó là bác xe ôm già ở Bồng Sơn (Bình Định), vì nghễnh ngãng nên nghe nhầm địa chỉ, đi thêm một đoạn đường dài nhưng lại rất vui, vì họ vừa đi vừa chuyện trò vô cùng rôm rả. Đến nơi, bác nhất quyết giảm giá vì lỗi do bác nghe nhầm.
Đó là câu chuyện của gia đình bán cơm nghèo ở Bồng Sơn, không những nhiệt tình làm thêm món ăn theo yêu cầu của tác giả, mà còn làm thêm món canh rau nấu với tép ngoài yêu cầu mà không tính tiền.
Gia cảnh của chủ quán rất khó khăn, người chồng đi biển rồi đi luôn, vào một ngày biển động. Con trai lớn (lái xe tải) cũng theo cha sau một tai nạn giao thông, để lại 4 đứa con lau nhau lắt nhắt. Vậy là, bà chủ quán cùng con gái út và con dâu bèn mở một cái quán cơm lụp xụp bên hè, sau khi cân nhắc kỹ rằng, nếu không có lời thì cũng không lỗ lắm.
Sau bữa cơm, tác giả kín đáo để lại một số tiền nho nhỏ, nhưng vừa quay lưng thì đã bị phát hiện ngay tại… hiện trường! Bà chủ quán tức tốc đuổi theo để trả lại cho bằng được, vì “tui bán hàng chớ đâu ăn xin!”.
Tác giả liệt kê những mẩu tin ngăn ngắn hàng ngày, mà ông cho rằng, lẽ ra, bọn thống trị – ở xứ sở này – cũng phải có kẻ còn biết ngượng khi họ đọc được.
Cụ thể như:
Báo Thanh Niên:
“Chị phụ hồ trả lại 150 triệu đồng nhặt được … Ba hôm trước, chị Dung mua tấm bạt nhựa ở tiệm tạp hóa của bà Nguyễn Thị Mai, cách nhà khoảng một km. Lúc trải tấm bạt ra sân, chị bất ngờ thấy túi nilon đựng 150 triệu đồng. Khi chị báo với chồng, anh Thanh không chút đắn đo, hối thúc vợ đem số tiền trả lại cho chủ tiệm.”
Báo Tuổi Trẻ:
“Phát hiện 180 triệu đồng và 1,3 lượng vàng trong chiếc tủ sắt cũ phế liệu vừa mua với giá 20.000 đồng, người đàn ông làm nghề thu gom ve chai nghèo khó đã liên hệ công an xã, trả lại cho người mất.”
Báo VnExpress:
“Chị Lê Thị Đại (ở xã Bình Đông, huyện Bình Sơn) trả 19 triệu đồng nhặt được cho người mất. Khi được biếu lại 1,5 triệu để cảm ơn, chị Đại đã ủng hộ vào quỹ phòng chống Covid-19 của huyện.”
Tác giả so sánh, trong khi người dân “biếu lại tiền” để “ủng hộ vào quỹ phòng chống Covid-19”, thì giới quan chức các cấp đều lợi dụng nước đục thả câu bằng “những chuyến bay giải cứu” và những mũi “tiêm chủng phòng ngừa”, để trấn lột thiên hạ, một cách vô cùng dã man, giữa cơn đại dịch.
Tác giả kết luận, dân tộc này không cần đến hàng chục tỷ Mỹ Kim để “chấn hưng phát triển văn hóa và xây dựng con người Việt Nam” đâu. Họ chỉ cần loại bỏ cái đám quan chức vô nhân tính hiện hành, cùng cái cơ chế đểu cáng/ gian trá/ độc ác và thối rữa… đã tạo ra bọn chúng thôi!
Quang Minh – thoibao.de











